Trở về
Vài dòng giới thiệu về Trống, Chuông, Mõ trong nhà Như Lai tiếp theo bốn phần trước
Saturday, Apr 16, 2011 10:39 pm
Vài dòng giới thiệu về Trống, Chuông, Mõ trong nhà Như Lai tiếp theo bốn phần trước
Trống chùa là một loại nhạc cụ hay pháp âm trong các bộ gõ của nhà Phật, người ta thường dùng nó để thực hành các loại pháp sự khác nhau hay điểm nhịp trong các việc trì tụng và lễ nghi.  

Âm thanh của trống chùa được xem như một quyền lực có chức năng mang năng lượng cho tinh thần một cảm giác thiêng liêng, thông qua những lời giảng dạy của Đức Phật đ giúp cho người tu hành trồng thêm căn lành trên cuộc sống mỗi ngày.

Trong quyển Ba, đoạn IV, Thu 12 xứ (6 CĂN VÀ 6 TRẦN), Chi 2.  Thu 2 xứ thanh trần và nhĩ căn của Kinh Thủ Lăng Nghiêm có ghi những lời Đức Phật nói chuyện với A Nan :
A Nan, ông lại nghe trong vườn Kỳ đà nầy, khi đồ ăn dọn rồi thì đánh trống, khi chúng nhóm lại thì đánh chuông, tiếng chuông, tiếng trống trước sau nối nhau. Ý ông nghĩ thế nào? Như thế là, cái tiếng đến bên cái nghe hay cái nghe đến chỗ cái tiếng?
A Nan, nếu như cái tiếng đó đến bên cái nghe, thì cũng như tôi khất thực trong thành Thất la phiệt, tại rừng Kỳ đà không có tôi nữa. Cái tiếng đó đã đến bên cái nghe của ông A Nan, thì lẽ ra ông Mục Liên, ông Ca Diếp không cùng nghe một lần, huống chi, trong nầy có 1250 vị Sa môn, một khi nghe tiếng chuông, đồng đến chỗ ăn cơm cả.
Lại như cái nghe của ông đến bên cái tiếng, thì cũng như tôi đã về rừng Kỳ-đà rồi, trong thành Thất la phiệt, không còn tôi nữa; vậy khi ông nghe tiếng trống, cái nghe của ông đã đến nơi tiếng trống rồi, thì khi tiếng chuông cũng phát ra, lẽ ra ông không thể nghe cả hai bên, huống nữa, ông còn nghe được cả tiếng voi, ngựa, trâu, dê và nhiều tiếng khác. Còn nếu không đi đến với nhau, thì lại không nghe.
Vậy nên biết rằng cái nghe và cái tiếng đều không có xứ sở; tức cái nghe và thanh trần, hai xứ đều luống dối, vốn không phải tính nhân duyên, không phải tính tự nhiên.
Nguồn gốc về sự ra đời của trống, hiện nay vẫn chưa có tài liệu nào ghi lại một cách rõ ràng, nhưng sự tồn tại của nó từ trước công nguyên cho tới bây giờ, tính ra ít nhất cũng là hơn 6000 năm. Trống có mặt trong nhiều nền văn hoá trên thế giới và qua những tranh ảnh, di tích lịch sử còn lại của ngày xưa trong các viện bảo tàng quốc tế hay những kinh điển của tôn giáo, hoặc những tài liệu thuộc về văn học nghệ thuật, người ta bắt đầu dựng lại những chi tiết để làm lịch sử cho nó.
Trống có trước Chuông hay Chuông có trước nó là một câu hỏi chưa có sự trả lời chính xác. Trống có âm thanh được phát ra nhờ vào việc gõ vào mặt trống, bằng tay hoặc bằng dùi…

M
ặt trống là một màng mỏng, thường làm bằng da thú vật hoặc chất dẻo và được đóng bằng đinh trên thùng vỏ trống, hay dán keo, và có khuy bấm, móc cài rất chắc, đôi khi người ta dùng thêm dây thừng quấn viền quanh mặt da trống vào viền thùng vỏ trống.. Da trống được thuộc bằng những phương pháp khác nhau. Tang Trống được làm bằng nhiều mảnh gỗ ghép lại.
Khung vỏ trống có nhiều hình thể khác nhau như hình trụ, hình thùng, hình ống, hình ly… Trống treo có hai mặt để trên giá còn trống đứng thường chỉ có một mặt nhưng cũng tùy theo kiểu trống mà người ta đặt làm.
Trống có nhiều cở khác nhau, nhỏ, to, bé, lớn... Trống to gọi là trống tẩu,  trống nhỏ gọi là trống ứng... Trống không chỉ là nhạc cụ bình thường, để làm lễ tạ ơn thần linh sau vụ mùa gặt hái hay dùng làm lễ cầu mưa, mà còn sử dụng nó trong nhiều lãnh vực như nghệ thuật âm nhạc hay những nghi lễ long trọng, tôn thờ tín ngưỡng tôn giáo… Ngoài ra, trống cũng được dùng làm thông điệp trong việc truyền tin hay được dùng như những khẩu lệnh để kêu gọi những người lính trong quân đội.
Còn tiếp
Kính bút
TS Huệ Dân
Bài này đã đọc 1484 lần
Chưa có bình luận
Viết bình luận
* Tên
* Email (cộng đồng không xem được hộp thư tác giả)
*
* Điền những mã kiểm chứng
* - Tất cả các ô trống phải điền hết