Trở về
Vài giới thiệu về Trống, Chuông, Mõ trong nhà Như Lai tiếp theo sáu phần trước.
Sunday, Apr 17, 2011 5:05 pm
Vài giới thiệu về Trống, Chuông, Mõ trong nhà Như Lai tiếp theo sáu phần trước.
Từ thời ăn lông ở lỗ, con người đã biết tôn trọng và gắn bó mật thiết với vũ trụ thiên nhiên, được thể hiện ở lòng tín ngưỡng và sự sùng bái tự nhiên, bằng sự quan tâm trợ đỡ, trong việc giao lưu và sự tự thức tỉnh của họ.
Con người đã vượt qua khốn khó trong nếp sống của thời nguyên thủy, để duy trì và phát triển sự sống thích nghi và hòa nhập với cuộc sống hiện đại.
Từ những đặc trưng của văn hóa nông nghiệp đã cho thấy đối tượng niềm tin riêng và thực hành niềm tin bằng sự thờ cúng sau khi được mùa thu hoạch hay những nghi lễ tạ ơn mưa nắng của người nông dân, là điều nói lên lòng tín mộ hướng về các thế lực tự nhiên ở trong vũ trụ, như trời đất, mưa gió, núi sông, được ngôi vị hóa theo một hệ thống tư tưởng trừu tượng, siêu việt linh thiêng và tôn là thần thánh và thành tâm thực hành việc thờ cúng. Sự biểu hiện quan trọng của lòng tín mộ này, dần dần đã trở thành các tín ngưỡng dân gian qua các dòng lịch sử khác nhau.
Sự thờ cúng có tính cách vì lòng nhớ ơn công lao hiển vinh và muốn noi gương theo các đức tính đặc biệt của các bậc hiền tài, thánh nhân, thường được gọi là chính tính.
Sự thờ cúng mang tính tu tập để trường sinh bất tử, hay muốn nhờ thầy, bà coi cho mình những chuyện gì đến với mình, làm ăn ra sao, tương lai gia đạo như thế nào… phần đông người ta xem như là Mê tín.
Sự thờ cúng mang tính để duy trì và phát triển sự sống trong nghề nông cần phải có mùa màng tươi tốt và con người được sinh sôi nảy nở, dựa trên sự hài hòa âm dương để thể hiện các đối tượng tôn thờ như : Trời Đất, Tiên Rồng, ông bà tổ tiên, được xem như là tín ngưỡng dân gian.
Theo các tín ngưỡng của Á đông, người ta cho rằng khi linh hồn lìa xác vẫn còn tiếp tục chịu số phận như khi họ còn sống. Nếu linh hồn của họ được tôn kính và được cúng kiến trong các kỳ lễ với những lễ vật như rượu, cơm, trái cây hoặc vật dụng tượng trưng bằng giấy như xe, nhà, y phục… thì khi nhận được những lễ vật này, các linh hồn sẽ vui mừng, và sẽ đáp lại lòng tôn kính của người dâng cúng bằng cách ban cho những ân huệ đầy thiện cảm.
Mối cảm thông giữa kẻ chết và người sống đã có sự liên hệ thật sự về tâm linh. Vì lo sợ cho những vong linh bị bỏ rơi, chưa siêu thoát không nơi nương trú và khổ sở, họ sẽ trở những ma quỷ luôn luôn tìm cách làm khổ người ta và cũng do lòng thương xót trong tình nhân loại, mà người ta lập ra những bàn thờ đơn sơ để thờ kính những linh hồn bạc phước đó.
Chính sự cảm thông giữa kẻ chết và người sống vẫn giao cảm cùng cõi nhân sinh trong vũ trụ này, mà người ta lập ra những việc thờ cúng tổ tiên, các bậc thánh hiền, thần linh, anh hùng và các vong hồn. Do đó việc có đền miếu trở thành một nơi cần phải có.

Trong mỗi cuộc lễ tôn kính những nguời đã chết hay các thần linh nói chung, người ta thường dùng những âm cụ như chuông, trống, mõ, chiêng, nhang, đèn, hoa qủa, trà, rượu, cơm nước… để làm nghi thức tán tụng.
Việc tách rời hai sắc thái đối nghịch : Âm và Dương, Thiện và Ác, Hiền từ và Dữ tợn, Ánh sáng và bóng tối, Hạnh phúc và đau khổ, Sống và Chết, Tồn tại và hủy diệt của kiếp nhân sinh trong vũ trụ này, luôn là những chủ đề thường được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, bằng những phương tiện khác nhau, nhằm giúp cho con người luôn tỉnh thức thay đổi cách sống của mình để đạt đến Chân thiện mỹ, tức là lối sống chân thật, thiện tâm và tuyệt mỹ.

Còn tiếp
Kính bút
TS Huệ Dân
Bài này đã đọc 1671 lần
Chưa có bình luận
Viết bình luận
* Tên
* Email (cộng đồng không xem được hộp thư tác giả)
*
* Điền những mã kiểm chứng
* - Tất cả các ô trống phải điền hết